THƠ THIỀN VỀ CUỘC SỐNG

Thơ Thiền là thể các loại thơ do tín đồ tu luyện viết trong quá trình giác ngộ về học thuyết nhà Phật, hoặc Đạo. Thơ Thiền là một trong những thể các loại thơ quánh biệt, bởi vì để viết ra được thơ gồm “thiền tính” thì cần có tiêu chuẩn chỉnh nhất định:

– tín đồ viết là bạn tu Phật hoặc người dân có hiểu biết về Phật pháp.

Bạn đang xem: Thơ thiền về cuộc sống

– Là người có tâm tu Phật thì mới rất có thể đạt tới tâm trạng thiền tịnh cùng viết ra các vần thơ đậm chất thiền.

– cần có hiểu biết nhất định về các thể thơ cổ, duy nhất là Đường thi. Vì chưng chỉ bao gồm thơ cổ new truyền mua được hóa học Thiền tính, thời nay thể thơ tự do làm cho ta xúc cảm khá tùy tiện, chưa phù hợp để truyền tải chất thiền.

Xem thêm: Bài Tập Chia Thì Trong Tiếng Anh Co Dap An, Bài Tập Các Thì Trong Tiếng Anh Có Đáp Án

Cách để đọc các bài Thơ Thiền

Thực ra thơ thì đọc kiểu gì cũng được, ko có bất cứ quy định làm sao cả. Tuy vậy để cảm nhận được cái hay cái sâu sắc của thơ thì bạn nên tạo cho mình một trung ương thế để triển khai “thuốc dẫn” cảm giác được cái sâu sắc của thơ.

– Đầu tiên là các bạn hãy tĩnh lặng, rất có thể ngồi tĩnh, không suy nghĩ, không làm gì trong chừng năm phút. Thơ tất cả cái giỏi riêng, ngoài ngôn ngữ thì nó còn có nhạc điệu và nội hàm. Những vấn đề này nếu đọc cấp tốc như văn xuôi thì khó rất có thể cảm thụ được

– bạn có thể tìm hiểu một chút ít về Phật Pháp. Các sách tìm hiểu về Phật pháp hiện nay khá là loạn, nhằm đỡ nhọc công search kiếm, khuyên chúng ta nên đọc cuốn Chuyển Pháp Luân. Đây là cuốn sách có nhận thức về Phật Pháp rất thâm thúy lại viết dưới dạng ngôn từ hiện đại, bạn có thể đọc đi phát âm lại vài lượt.

Một kiếp trần

Mình ta cô đơn cõi hồng trầnThân như hoa rụng nắng ngoài sânGió cuốn nghìn mai về cõi vắngLang thang bản thân ta kiếp phong trần

Thế gian chớp mắt tất cả gì vui?Trần đời lạnh buốt và đối kháng côiTrăm năm một cõi ai còn mất?Thành nấm mồ hoang bi ai vậy thôi

Hoa quà hé nụ, gió đung đưaLặng nghe một giờ mõ buổi trưaAi vẫn tụng niệm kinh Đức Phật?Xa kiếp hồi luân chút nắng nóng thừa

Gã lang thang

Tu đạo dời xa chuyện nai lưng thế

Ta nhớ chiều thu ấy lạnh lẽo lùngLá rơi xào xạc ai oán mông lungNgười xưa đã qua đời như làn gióCòn trái tim phai chút mặn nồng

Nhân duyên đã hết còn vang bóngThăm thẳm trời xưa cặp má hồngTu đạo để quên chuyện thuở trướcTình duyên trở về với mẫu sông

Nam Minh

Quẩn quanh lục đạo luân hồi

Xuân vội vã rời đi qua ngõHạ còn xa mưa chẳng kịp vềSáng mờ sương trưa trời nắng nóng gắtTiếng gọi đò vang vọng sông quê

Em lên phố áo màu lụa mớiMẹ im thinh bên bữa cơm trắng chiềuCha đi sớm láng in mặt cửaChẳng bao giờ còn được yêu thương yêu?

Có nhiều khi nhìn trời từ hỏiTa tự đâu mang lại cõi đời nàyRồi về đâu lúc tìm mỏi mệtCâu trả lời chẳng một ai hay

Đời ngắn ngủi trăm năm một thoángRồi lẩn quất quanh lục đạo luân hồiMuốn khôn cùng xuất bỏ ra bằng tu luyệnĐắc thân fan nào dễ… tôi ơi !

 

*
Ảnh: huaban.com

Lợi danh thoảng dịu tựa mây khói

Bao nhiêu ngọt ngào thời bong bóngNhân duyên trần gian ai biết chăng?Đời người giống hệt như là quán trọTá túc vài ba hôm phút chạnh lòng

Quanh năm quay cuồng cùng với cuộc sốngDanh lợi có tác dụng ta hạnh phúc không?Đêm khuya nghe gió thổi ngõ vắngNgẫm lại đời người bi thiết mông lung

Duyên cho duyên đi định sẵn rồiChỉ buộc phải tâm thiện vẫn an vuiLợi danhthoảng dịu như mây khóiTự tại thong dong với nụ cười

Nam Minh

Tiếng thở dài!

Tỉnh dậy, lá vàng rơi chốn ngõMùa thuchợt đến từ bao giờ?Ta sống xô người tình quên năm thángQuên cả mùa thu, quên ước mơ

Cuộc đời mấy chốc nhưng trôi quaNhư một giấc mộng đêm năm nàoLuân hồitrả nghiệp bao đau khổBuồn vui trải mãi mang lại kiếp nào?

Gió thổi, khiến cho lòng ta se lạiĐời người đau đớn là bởi vì ai?Trong mê làm việc nơi bồ thếTự hỏi trời xanh tiếng thở dài!

Nam Minh

Đời bạn qua như giấc mộng…

Lang thang cõi mê vạn năm nayKiếp này kiếp trước bao đọa đàyÂn ân oán đời đời luân báo mãiKhi nào bắt đầu hết chuyện đắng cay?

Danh lợitiền tài tựa mây khóiChỉ mấy chục năm có đáng chiVậy nhưng mà bao người lưu luyến mãiĐến khi nhắm mắt sót lại gì?

*
Một giờ cồng xưa bỗng dưng tỉnh giấc…

Bao năm cười khóc nơi cõi đờiMà lòng vẫn thấy bi đát chơi vơiTiếng cồng ở chỗ nào chợt tỉnh giấc giấcĐời tín đồ qua như giấc mộng thôi

Nam Minh

Yêu ghét bi thiết vui mấy kiếp người…

Một ngày, trước nhàhoanở rộMấy chốc từng cánh vẫn héo khôCuộc đời cũng ngắn ngủi như thếChìm trong luân kiếp chẳng bến bờ

Gió thổi lòng ta nghe giá lẽoTrăng mờ che khuất đám mây trôiNhân giantrăm năm thiệt ngắn ngủiYêu ghét ai oán vui mấy cuộc đời?

Lắng nghemùa thutiếng dế kêuMột bản thân tỉnh giác trong đêm thâuCô đơn luôn theo người tu sĩSóng vỗ ngàn thu, mấy kiếp sầu

Được mất vùng đây tựa mây khóiBao nhiêu lợi danh, công dã tràngMột lòng theo tu Đại ĐạoĐường về tiên giới, rộng lớn thênh thang!

Nam Minh

Buồn vui nơi thế gian

Thân xác mươi năm là đã tanLinh hồn vạn tuổi chẳng phai tànNgười xưa nhắm tới điều vĩnh cửuNgười nay sử dụng xác này hân hoan

Thiên mặt đường ko gồm trên khía cạnh đấtChỉ là con bạn lừa dối nhauAi ai cũng đều thấm nhức khổHạnh phúc chỉ nên tranh nhạt màu

Nơi cõihồng trầnai gồm biếtNăm xưa sinh mệnh hết sức huy hoàngTrải qua bao kiếp người biến đổiMà rớt xuống đây, bi hùng mênh mang

Đời ngườitrôi qua vào chớp mắtBuồn vui trần gian được mấy khiĐường về trễ nải bao năm thángĐến khi chuyển thế sót lại gì!

Nam Minh

Nơi cõi hồng trần…

Từng năm, từng năm cứ trôi quaKiếp fan tàn – nở như cỏhoaBao kiếp trôi nổi cõi mộng ảoTrong mê quên hết mặt đường về nhà

Nơi cõitrần gianai gồm biếtNăm xưa ta đã rất huy hoàngTrải qua bao kiếp thăng rồi giángCuối cùng đến đây, bi hùng mênh mang

*
Đời người thật ngắn ngủiQuên lãng trong luân hồi

Thiên con đường đâu bao gồm trêncõi đờiTất cả như ảo tưởng mà thôiHạnh phúc trôi qua vào chớp mắtCuộc đời ở đầu cuối là chia phôi

Ngắm bầu trời xanh, từ bỏ hỏi lòngThiên quốc – vậy hương ở nơi nao?Nghìn năm long dong cõi nhân thếMột phút tỉnh giấc giác vị trí cõi nào?

Nam Minh

Lưu lại dương thế mấy ngàn năm

Thế gianai cũng chính là như thếVui quá vùng đây quên con đường vềVẫy vùng trong bùn dẫu vậy không biếtĐã quên rực rỡ tỏa nắng chốn hồn quê

Lưu lại trần thế mấy nghìn nămYêu ghét giận dỗi như láng trăngThiên Phápvĩ đại của sinh mệnhPhật quang đãng phổ phát sáng vĩnh hằng

Sứ mệnh của mình, hiện nay đã tỏThệ ước vạn năm mang đến lúc rồiChữ tình nhiều kiếp bao duyên nợCũng chỉ như nước chảy lộc bình trôi

Ta đứng nhìn theo phương trời xaDuyên định nghìn năm chớp đôi mắt quaCuộc đời tự nay đổi khác khácNhẹ duyên trần gian trở về nhà

Nam Minh

Ma nạn

Đông quaxuânlại tớiĐại Pháptruyền muôn nơiLòng tín đồ hướng Thiện niệmPhật ân khắp cõi đời

Triệu năm mải tìm kiếm kiếmMột tuyến đường trở vềĐến một ngày giác ngộVụt thoát khỏi cơn mê

Những tháng ngày trôi quaMong muốn trở về nhàDù trê tuyến phố Đại ĐạoCạm mồi nhử trải đầy hoa

Đường về số đông ma nạnVững cách đại đạo hànhGian truân chí không nảnViên mãn tuổi thanh xuân

Nam Minh

Tĩnh lặng

Tĩnh lặng chốn trần thếNhân gian- đám những vết bụi hồngVịPhậtkhẽ rơi lệĐời người buồn mênh mông

Đời tín đồ thật ngắn ngủiQuên lãng trong luân hồiKiếp này hay kiếp trướcBuồn tương đồng mà thôi

Những người thân kiếp trướcKiếp này đã quên rồiluân hồibao cay đắngMau giường trở về trời

Đường về hồ hết ma nạnVững bước đại đạo hànhGian truân chí ko nảnViên mãn tuổi thanh xuân

Nam Minh

Triệu năm mải kiếm tìm kiếm, một tuyến phố trở về

Đông qua xuân lại tớiĐại Pháp truyền muôn nơiLòng tín đồ hướng Thiện niệmPhật ân khắp cõi đời

Thân đáng giá nghìn vàngTu luyệndời nắm gianVạn năm tiếp theo chẳng gặpĐừng quản chuyện gian nan

Sáng cố gắng Chủ hạ giớiĐem Đại Pháp hồng truyềnVũ trụ trùng tổ mớiPháp Luânchuyển càn khôn

Triệu năm mải tra cứu kiếmMột tuyến đường trở vềNgày bao gồm Pháp toàn thịnhVụt thoát khỏi cơn mê